Chương 8
Đường lối Đại hội 8 sát thực tế
Đại
hội 8 ĐCSTQ họp tháng 9-1956 trong tình hình quốc tế và trong nước phức tạp.
Đại hội 20 Đảng Cộng sản Liên Xô phê phán Stalin làm cho Mao Trạch Đông rất
vui vì Stalin từng ủng hộ Vương Minh chống lại Mao, nhưng cũng khiến ông ta
lo ngại làn sóng chống tệ sùng bái cá nhân trên thế giới sẽ ảnh hưởng đến vị
trí của mình trong ĐCSTQ. Mao cho rằng sau khi Stalin qua đời, không ai đáng
ngồi vào chiếc ghế lãnh tụ Phong trào cộng sản quốc tế hơn ông ta, Nhưng với
sự kiện trên, một số cách nghĩ và cách làm của ông ta phải chậm lại.
Muốn
làm lãnh tụ thế giới, làm người cầm cờ của Phong trào cộng sản, phải làm tốt
mọi việc của Trung Quốc, tạo ra kỳ tích chấn động thế giới trong thời gian
ngắn.
Đại
hội đã đề ra đường lối thực tế xây dựng chủ nghĩa xã hội gồm 10 chính sách
lớn với đặc điểm lấy mô hình phát triển kế hoạch 5 năm của Liên Xô làm mẫu,
lấy xây dựng kinh tế làm trung tâm.
Theo
chỉ thị của Mao, Điều lệ đảng không nêu “Tư tưởng Mao Trạch Đông” nữa, bởi
nội dung của nó đồng nhất với chủ nghĩa Mác-Lenin. Mao làm như vậy không phải
do khiêm tốn, mà vì ông sợ bên ngoài hiểu lầm, cản trở ông ta trở thành lãnh
tụ thế giới bởi sau thế chiến II, danh tiếng của Stalin lớn hơn Mao nhiều, mà
Stalin chỉ nêu chủ nghĩa Mác-Lenin, không nêu chủ nghĩa hoặc “tư tưởng
Stalin”.
Đại
hội đã bầu ra Ban chấp hành trung ương mới gồm 97 uỷ viên chính thức, 73 uỷ
viên dự khuyết. Ban chấp hành trung ương đã bầu ra Bộ Chính trị gồm 37 uỷ
viên chính thức, 6 uỷ viên dự khuyết. Thường vụ Bộ Chính trị gồm Chủ tịch
Đảng Mao Trạch Đông, 4 phó Chủ tịch Lưu Thiếu Kỳ, Chu Ân Lai, Chu: Đức, Trần
Vân. Tống Bí thư Đặng Tiểu Bình.
Khi
bầu Chủ tịch Đảng, Mao không được 100% số phiếu, kiểm tra nét chữ trên các lá
phiếu, phát hiện Mao không bầu mình, mà bỏ phiếu cho Lâm Bưu, dẫn đến nhiều
phỏng đoán. 20 tháng sau, tại Hội nghị Trung ương 5 khoá 8, Lâm Bưu được bầu
làm Phó Chủ tịch Đảng và Thường vụ Bộ chính trị.
Điều
đáng tiếc nhất là Mao đã quay lưng lại với đường lối thực tế của Đại hội 8.
Trong mấy năm sau đó, Mao lần lượt lật đổ 10 chính sách lớn, thay bằng 10
chính sách tương phản, hình thành đường lối chủ nghĩa xã hội không tưởng của
ông ta.
♦ ♦ ♦
Chương 9
Địa ngục văn chương lớn nhất trong lịch sử loài người
Tháng
11-1956, Mao Trạch Đông tuyên bố chuẩn bị chỉnh phong, chống các bệnh chủ
quan, bè phái, quan liêu.
Ngày
27-4-1957, Trung ương ĐCSTQ chính thức ra chỉ thị tiến hành chỉnh phong. Ngày
30-4, Mao gặp gỡ các nhà lãnh đạo các đảng phái dân chủ và đại diện giới trí
thức, động viên họ góp ý kiến với ĐCSTQ, giúp chỉnh phong, sửa chữa khuyết
điểm, sai lầm. Nhiều cuộc họp đã được tổ chức để lấy ý kiến phê bình. Đông
đảo trí thức ngoài đảng từ giáo viên tiểu học tới giáo sư đại học, nhiều nhân
vật có tên tuổi không những ở Trung Quốc mà cả trên thế giới đã thẳng thắn,
chân thành, thiện chí vạch ra những yếu kém, sai lầm của ĐCSTQ từ trung ương
đến địa phương. Thông tin về các cuộc họp này được đăng tải trên báo chí hàng
ngày. Trưởng ban Mặt trận thống nhất trung ương Lý Duy Hán ba ngày một lần
báo cáo Mao và Thường vụ Bộ Chinh trị. Tình hình diễn biến xem ra không như
Mao mong đợi. Đến khi Lý phản ánh ý kiến của La Long Cơ rằng ở Trung Quốc
hiện nay “tiểu trí thức của chủ nghĩa Mác-Lenin lãnh đạo đại trí thức của
giai cấp tiểu tư sản, người mù chỉ đường người sáng mắt”, thì Mao nổi giận dữ
dội. Mao vốn định thông qua cuộc vận động này để từng bước xác lập vị trí
lãnh đạo tư tưởng của mình trong giới trí thức, nay thấy họ khác công nông,
trong khi các nhà lãnh đạo cấp cao đều coi Mao là nhà lý luận và nhà tư tưởng
vĩ đại, thì họ lại coi ông là “tiểu trí thức”. Xem ra không thể làm cho những
người này sùng bái mình. Thế là Mao quyết tâm đánh đổ “những phần tử đại trí
thức của giai cấp tư sản”, dùng quyền lực tạo dựng quyền uy của bản thân. Ông
ta tiếp tục cho tổ chức các cuộc hội đàm nhằm “dụ rắn ra khỏi hang”, khiến
phong trào chỉnh phong nửa đường biến chất, không còn là thành tâm phát động
quần chúng góp ý kiến cho đảng cầm quyền, mà là trị những quần chúng góp ý
kiến, lùng bắt phái hữu trong số đó. Mao dựng lên “vụ án chống đảng
Chương-La”, (Chương Bá Quân, Chủ tịch Đảng Dân chủ Công Nông, Bộ trưởng Giao
thông; và La Long Cơ, Phó Chủ tịch Đồng minh Dân chủ, Bộ trưởng Lâm nghiệp,
lãnh tụ tinh thần của giới trí thức từ Âu Mỹ về). Theo thống kê chính thức,
trong cuộc đấu tranh này, có 552.877 trí thức bị qui là phái hữu, bị đầy đoạ
trong 20 năm trời. Đến khi sửa sai (1980), chỉ có 96 người thật sự là phái
hữu, chiếm 1,8 phần vạn, nghĩa là trong 1 vạn người chưa đến 2 người.
|
Chủ Nhật, 29 tháng 6, 2014
(TNBĐ) - Mao Trạch Đông, ngàn năm công và tội (Chương 8&9)
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Loading...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét